Trang sách, nắng, và khoảnh khắc tĩnh tại
Tôi nghĩ về cái tên hiệu sách The Still Book – Sách của sự tĩnh lặng, trong một chiều thu mới chớm. Trời không quá xanh, nắng không gắt gao, chỉ vừa đủ để gợi lên cái màu vàng nhẹ, mùi khô, và một cảm giác… rất yên.
Tôi ngồi đó, bên ngoài một hiệu sách trong trí tưởng tượng của mình. Quán không ồn ào, chỉ nghe tiếng lá xôn xao ngoài ban công, và hương mực len vào từ trang sách mở. Bên cạnh là tách trà, trống như đang nghiêng mình lắng nghe.

Tôi lật từng trang, với một cảm giác kỳ lạ. Giống như đã lâu lắm rồi, bản thân mới được “ở yên” thật sự. Đây không phải là cái yên do hoàn cảnh ban cho, mà là một sự yên bị lãng quên, nằm đâu đó trong mình.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không chờ đợi gì thêm từ sách. Cũng không mong nó sắp “thay đổi cuộc đời”. Tôi chỉ đọc và ngẫm, như một cách nhớ lại rằng mình đang sống. Mỗi chữ, mỗi khoảng lặng, như một nhân chứng. Hạnh phúc không đến sau khi ta đạt được điều gì, mà đến khi ta dừng lại đủ lâu để nhận ra nó đang có ở đây.
“The way out is in.” — Tôi chợt nhớ lại câu trích dẫn đó của thầy Nhất Hạnh. Và tự nhủ rằng hôm nay, The Still Book đối với tôi là một cánh cửa nhỏ nhưng rất thật, dẫn tôi vào trong chính tâm hồn của mình.
Chúng ta ai cũng có một góc hiệu sách như thế trong tâm mình. Đôi khi bị bụi bẫn, đôi khi bị khóa lại, đôi khi cảm tưởng phải “mình phải làm xong việc khác đã”.
Nhưng không. Chính khi mình dừng lại, không cần xong gì hết, thì góc đó lại hiện ra. Lấp loáng. Nên thơ. Mơ mộng như nắng nghiêng qua kẽ lá.
Tôi lật tiếp trang sách.
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này với bạn.
Vì sự chân thật luôn có chỗ cho người muốn đọc.
Chào mừng bạn đến The Still Book.

Hi, this is a comment.
To get started with moderating, editing, and deleting comments, please visit the Comments screen in the dashboard.
Commenter avatars come from Gravatar.